Thị bước đi như người mộng du. Đầu óc quay cuồng. Có thể do quá muộn, không thấy ai đến đón, cô giáo đã gửi con Ốc cho "chú công an" đưa về nhà giúp. Nhưng cũng có thể, cái thằng "cá" ấy đã đánh hơi thấy. Và việc đưa con Ốc về, chỉ là cái cớ. Liệu gã đã phát hiện ra chưa? Phải làm gì bây giờ? Về nhà, khác gì tự chui đầu vào rọ? Nhưng nếu không về?...
Tôi cần tìm cô Helene Krauss, trước ở Norton Center. Chồng cô ấy tên là Mike.
- Chính là tôi đây. Có chuyện gì vậy anh?
- Tôi có tin cho cô. Đúng hơn là tin về chồng cô.
- Tin về chồng tôi - Người đàn bà ngạc nhiên - Anh ấy đã chết!
Mười một năm trời, quãng thời gian không ngắn, cũng không dài, nó vừa đủ cho Thanh thấm thía nỗi đau của sự hèn nhát. Sự hèn nhát ấy hành hạ anh, săn đuổi anh, tra tấn anh vào những thời gian yên tĩnh nhất của đêm.
Sự bỏ đi đột ngột của sinh viên Thanh Huyền làm Giáo sư Minh hụt hẫng khác thường. Ông đã phải xin phép nghỉ lên lớp mấy hôm nay bởi tâm trí không ổn định. Nhiều lúc ông đang nói bỗng ngưng lặng nhìn đâu đó qua cánh cửa sổ. Sinh viên ghé tai nhau thì thào: